Tài nguyên dạy học

tinh nhan dan trong van hoc

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Sen
Ngày gửi: 07h:56' 20-05-2012
Dung lượng: 8.0 KB
Số lượt tải: 125
Số lượt thích: 0 người
Biểu hiện của tính nhân dân trong văn học.

Nhân dân là gì ?
Khái niệm tính nhân dân.
Biểu hiện hay tiêu chí đánh giá tính nhân dân trong một tác phảm văn học.
Về mặt nội dung.
Về mặt hình thức.
Vai trò của ính nhân dân trong văn học.


Nhân dân là người sáng tạo nên những giá trị vật chất, tinh thần cho xã hội. Trong quá trình tồn tại và phát triển, nhân dân – lưc lượng đông đảo nhất, chiếm phần lớn cộng đồng dân tộc luôn luôn có nhu cầu suy nghĩ bày tỏ tâm tư nguyện vọng của mình.
Tính nhân dân trong văn học thể hiện mối quan hệ giữa văn học nghệ thuật và nhân dân. Tính nhân dân trong văn học dùng để khẳng định, đánh giá những giá trị tốt đẹp của những tác phẩm văn học phản ánh chân thực cuộc sống.Người nghệ sĩ đứng về phía nhân dân, để đấu tranh dành chính nghĩa, phản ánh những nguyện vọng chính đáng của nhân dân bằng bút pháp nghệ thuật phù hợp với yêu cầu, trình độ nhận thức của nhân dân.

Biểu hiện - tiêu chú đánh giá một tác phẩm văn học giàu tính nhân dân.


Về nội dung:
Tác phẩm phản ánh đời sống có ý nghĩa, số phận con người và cuộc sống của nhân dân:
Đời sống con người phong phú đa dạng với mỗi con người một số phận, một hoàn cảnh khác nhau.Một tác phẩm giàu tinh nhân dân thì phải phản ánh được điều đó.
Vd: Truyện Kiều của ND được các thế hệ người Việt Nam yêu thích vì tác phẩm đặt ra vấn đề : Sự tác oai tác quoái của đồn tiền, bộ mặt tàn ác vô nhân dạo của bọn quan lại, một xã hội mua quan bán tước, xã hội kim tiền cùng lễ giáo phong kiến hà khắc áp đặt lên than phận những con người nhỏ bé như Kiều
Tuy nhiên không phải tác phẩm nào phản ánh đời sống nhân dân cũng đều mang tính nhân dân
VD: “Đời mưa gió” (Khái Linh – Nhất Hưng), miêu tả trực tiếp số phận những người dưới đáy xã hội, bán thân nuôi miệng, nhưng lại không mang tính nhân dân vì tác giả không nhìn hiện thực bằng con mắt của nhân dân, không thấy được cái nhục cuả các cô gái làng chơi mà đã thi vị hóa nó.
Ngược lại, có những tác phẩm không phản ánh cuộc sống, số phận của con người của nhân dân nhưng lại mang tính nhân dân sâu sắc vì nó đề cập đền những vấn đề có ý nghĩa trọng đại liên quan đến vận mệnh quốc gia dân tộc.Như Hịch tướng sĩ, Nam quốc sơn hà, Bình ngô đại cáo…
Những vấn đề mà tác phẩm đề cập đến phải được đánh giá được nhìn nhận dưới con măt và theo quan điểm của nhân dân, bênh vực cho quyền lợi của nhân dân dưới ánh sáng của lí tưởng tiến bộ thời đại.
VD: Các tác phẩm văn học dân gian xưa có giá trị đến nay vì nó phản ánh số phận của con người và cách giải quyết vấn đề theo quan điểm nguyện vọng của nhân dân đó là luật nhân quả, thiện thắng ác…Cô Tấm trong truyện cổ tích có người cho rằng cô Tấm ác độc không khác gì mẹ con Cám.Nhưng đây là truyện cổ tích. Nó ra đời khi mà khoa học - kỉ thuật chưa phát triển, con người nhận thức về thế giới còn sơ khai trong khi đó áp bức bất công lại nhiều con người luôn mong ước có một cuộc sống mà ở đó cái thiện luôn thắng cái ác cái ác phải bị tiêu diệt hoàn toàn.Con ngày nay con người có nhận thức đúng đắn hơn về thế giới con người với tinh thần nhân đaọ nên đã phê phán hành động của Tầm.Tấm tốt hay xấu, đó là do quan niêm, hoàn cảnh của xã hội mà thôi.
Có thể lấy thêm VD về thơ Hồ Xuân Hương, say đắm lòng người vì bà đã lên tiếng bênh vực cho con người phụ nữ.Thời đó thơ bà bị phê phán bị xem là thơ “dâm, tục” bị lên án.Nhưng ngày nay khi nhận thức của con người đã tiến bộ người phụ nữ được đề cao ta mới thấy được giá trị to lớn của thơ HXH.
Miêu tả chân thực theo cách nhìn, cách cảm, cách nghĩ của nhân dân.Tính chân thực ở đây đòi hỏi phải nêu lên được không chỉ cái tốt, cái đúng cái mạnh, cái tích cực mà phải nói lên được cả những cái chưa tốt, những cái tiêu cực, cái yếu trong đời sống của nhân dân.
VD: Phan Bội Châu vạch rõ yếu kém của tầng lớp nhân dân ta trong “Kính gửi đồng bào toàn quốc”
Hồ Xuân Hương phản ánh xã hội lúc bấy giờ:
“Chẳng phải Ngô chảng phải ta
Đầu thì trọc lóc áo không tà
Oản dâng trước mặt dăm ba phẩm
Vãi núp sau lưng sáu
 
Gửi ý kiến

↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓